Chắc chắn tôi vẫn đang khai thác kinh nghiệm của mình với tư cách là một nhà báo. Tôi nghĩ không phải ngẫu nhiên mà cả ba cuốn tiểu thuyết của tôi về cơ bản đều nói về cách con người hành động trong thời kỳ thảm họa. Họ hướng đến bản thân tốt nhất hay bản thân tồi tệ nhất của họ?
(Certainly I'm still mining my experiences as a journalist. I think it's no coincidence that all three of my novels basically are about how people act in a time of catastrophe. Do they go to their best self or their worst self?)
Câu nói này nêu bật ảnh hưởng sâu sắc của trải nghiệm cá nhân đối với công việc sáng tạo, đặc biệt là trong thời kỳ khủng hoảng. Nó nhấn mạnh sự phân đôi phổ quát của bản chất con người - liệu các cá nhân có vươn lên những phẩm chất tốt hơn hay không chịu khuất phục trước những điều tồi tệ nhất trong những thời điểm thử thách. Suy ngẫm của tác giả gợi ý rằng những khoảnh khắc nghịch cảnh đóng vai trò như một tấm gương phản chiếu, bộc lộ tính cách thật của chúng ta. Những hiểu biết sâu sắc như vậy rất quan trọng để hiểu được cả khả năng phục hồi và tính dễ bị tổn thương của con người, khuyến khích chúng ta xem xét cách chúng ta có thể hành động khi đối mặt với thảm họa.