Các tập đoàn không phải là con người. Họ không có trí óc, không có lương tâm, không có khả năng có ý định hay cảm giác tội lỗi.
(Corporations aren't people. They have no brains, no consciences, no capacity for intent or guilt.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh sự khác biệt quan trọng giữa các thực thể pháp lý và con người. Mặc dù các tập đoàn có thể hành động và đưa ra quyết định nhưng họ thiếu ý thức, đạo đức thực sự và trách nhiệm giải trình vốn có một cách tự nhiên đối với các cá nhân. Sự tách biệt này thường dẫn đến tình huống các tập đoàn ưu tiên lợi nhuận hơn đạo đức, khiến tác hại xã hội không được giải quyết vì bản thân thực thể không thể cảm thấy hoặc bày tỏ tội lỗi. Nhận thức được sự khác biệt này là rất quan trọng để hiểu được trách nhiệm của doanh nghiệp và sự cần thiết của quy định bên ngoài để đảm bảo hành vi đạo đức. Nó nhắc nhở chúng ta xem xét kỹ lưỡng cách hệ thống pháp luật và kinh tế của chúng ta xử lý các thực thể có thể tác động đáng kể đến cuộc sống nhưng không có quyền tự quyết về mặt đạo đức.