Truyện tranh đầu tiên tôi có thể nhớ từng đọc là cuốn 'Fantastic Four' mà bố tôi đã từng mua ở hiệu thuốc. Điều khiến tôi ấn tượng là cái kết không phải là cái kết. Về cơ bản nó là một kẻ phá đám. Đây là lần đầu tiên tôi đọc một thứ như vậy, nơi bạn đọc một cuốn sách, nhưng cuốn sách không phải là cuốn sách.
(The first comic I can remember ever reading was a 'Fantastic Four' issue that my dad bought out of the drugstore once. The thing that struck me about it was that the ending wasn't an ending. It was essentially a cliffhanger. It was the first time I had ever read anything like that, where you read a book, but the book isn't the book.)
Câu trích dẫn này nêu bật sức mạnh biến đổi của cách kể chuyện và tác động của các kỹ thuật tường thuật sáng tạo như người kể chuyện. Nó nhấn mạnh cách những trải nghiệm nhất định có thể mở rộng tầm mắt của chúng ta về các hình thức giải trí và cấu trúc kể chuyện mới, định hình sự hiểu biết của chúng ta về cách các câu chuyện có thể khiến chúng ta háo hức muốn biết thêm. Nó cũng phản ánh nỗi nhớ về những khám phá thời thơ ấu và cách truyện tranh có thể đóng vai trò là cửa ngõ dẫn đến phong cách kể chuyện phức tạp, truyền cảm hứng cho sự tò mò và mong đợi của độc giả.