Những người lính đã bỏ đi và thị trấn của họ bị phá hủy; và vào Mùa Trăng Lá Rụng (tháng 11), họ đã lập một hiệp ước với Mây Đỏ rằng nước ta sẽ là của ta chừng nào cỏ mọc và nước chảy.
(The soldiers did go away and their towns were torn down; and in the Moon of Falling Leaves (November), they made a treaty with Red Cloud that said our country would be ours as long as grass should grow and water flow.)
Câu trích dẫn này phản ánh một khoảnh khắc sâu sắc của lời hứa và sự phản kháng. Nó nêu bật khả năng phục hồi của một dân tộc, bất chấp xung đột và biến động, vẫn hiểu rằng đất đai của họ sẽ vẫn là của họ chừng nào thiên nhiên còn tồn tại. Hình ảnh cỏ mọc và nước chảy gợi lên sự kết nối vượt thời gian giữa vùng đất và cư dân nơi đây. Nó như một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của việc tôn trọng các hiệp ước và tôn trọng chủ quyền của các quốc gia bản địa, nhấn mạnh rằng vùng đất gắn liền với bản sắc và lịch sử. Việc thừa nhận các cuộc đàm phán hòa bình tương phản với bạo lực trước hiệp ước, nhấn mạnh mong muốn hòa hợp và ổn định bắt nguồn từ sự tôn trọng lẫn nhau.