Đã có lúc tôi viết về những điều khiến cá nhân tôi xấu hổ. Giống như bất kỳ con người nào, đôi khi tôi không thể không tự hỏi - 'Những người tôi biết sẽ nghĩ gì về điều này?' Vì vậy tôi phải nhắc nhở bản thân rằng tất cả đều được phép. Nghệ thuật phải là một không gian tự do. Ngôn ngữ phải là một không gian tự do.
(There have been times when I'm writing about things that are personally embarrassing. Like any human being, sometimes I can't help but wonder - 'What are the people I know going to think about this?' So I have to remind myself that all is permissible. Art has to be a free space. Language has to be a free space.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh tầm quan trọng của quyền tự do nghệ thuật và biểu đạt, nhấn mạnh rằng tính dễ bị tổn thương và sự thật cá nhân là những thành phần quan trọng của sự sáng tạo chân chính. Nó nhấn mạnh cuộc đấu tranh nội tâm mà các nghệ sĩ có thể phải đối mặt liên quan đến sự phán xét và kỳ vọng của xã hội, cũng như sự cần thiết phải vượt qua những nỗi sợ hãi này để thực sự khám phá và trình bày rõ ràng những trải nghiệm đích thực của con người. Bằng cách khẳng định rằng nghệ thuật và ngôn ngữ phải được tự do, diễn giả ủng hộ một môi trường nơi sự trung thực và thể hiện bản thân được ưu tiên hơn ý kiến bên ngoài, khuyến khích người sáng tạo chấp nhận những điểm không hoàn hảo và những suy nghĩ gây tranh cãi của họ mà không bị kiềm chế.