Để trở thành một nghệ sĩ biểu diễn, bạn phải ghét sân khấu. Sân khấu là giả... Con dao không thật, máu không thật, cảm xúc cũng không thật. Hiệu suất hoàn toàn ngược lại: con dao là thật, máu là thật và cảm xúc là thật.
(To be a performance artist, you have to hate theatre. Theatre is fake... The knife is not real, the blood is not real, and the emotions are not real. Performance is just the opposite: the knife is real, the blood is real, and the emotions are real.)
Câu trích dẫn này nêu bật sự phân đôi giữa sân khấu truyền thống và nghệ thuật trình diễn. Trong khi sân khấu thường nhằm mục đích tạo ra ảo giác và giải trí thì nghệ thuật trình diễn lại nhấn mạnh tính xác thực và cảm xúc thô sơ. Người sáng tạo gợi ý rằng hiệu suất thực sự bao gồm việc đối mặt với những rủi ro thực sự và cảm xúc chân thật, thoát khỏi những hình ảnh hời hợt. Nó thách thức nhận thức về hiện thực trong nghệ thuật, nhấn mạnh rằng hiệu suất có tác động đòi hỏi sự dễ bị tổn thương và sự chân thành, ngay cả khi nó liên quan đến nguy hiểm hoặc khó chịu. Viễn cảnh mời gọi chúng ta xem xét lại những gì chúng ta đánh giá cao trong nghệ thuật—ảo tưởng hay sự thật—và nhấn mạnh tầm quan trọng của trải nghiệm đích thực của con người như một yếu tố cốt lõi của hiệu suất có tác động.