Một trong những điều yêu thích của tôi, với tư cách là một nhà phê bình, là tìm kiếm những cuốn sách của những nhà văn mới có giọng nói và tầm nhìn đặc biệt, một năng khiếu kể chuyện sáng tạo. Tôi cũng thích đắm mình vào những tác phẩm phi hư cấu đã dạy tôi điều gì đó về thế giới, khiến quá khứ trở nên sống động hoặc làm sáng tỏ những góc khuất của lịch sử hoặc tin tức.
(One of my favorite things, as a critic, was finding books by new writers who possessed a distinctive voice and vision, an inventive gift for storytelling. I also loved immersing myself in works of nonfiction that taught me something about the world, that made the past come alive or shed light on hidden corners of history or the news.)
Câu nói này nêu bật niềm vui khi khám phá được những tiếng nói mới mẻ và những quan điểm độc đáo trong cả tiểu thuyết và phi hư cấu. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc kể chuyện như một phương tiện để khám phá kinh nghiệm, lịch sử và kiến thức của con người. Với tư cách là một nhà phê bình, cảm giác hồi hộp nằm ở việc khai quật những tác phẩm thách thức các quy ước và làm sáng tỏ những khía cạnh hiểu biết mới. Tham gia vào những tác phẩm văn học như vậy sẽ làm phong phú thêm thế giới quan của chúng ta và nâng cao sự trân trọng của chúng ta đối với sự sáng tạo và sự thật. Nó cũng nhắc nhở chúng ta về vai trò quan trọng của các nhà phê bình trong việc đưa những tác phẩm xuất sắc ra ánh sáng, thúc đẩy văn hóa học hỏi và đổi mới.