'Quận 9' là một phép ẩn dụ chống chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và 'Elysium' là một phép ẩn dụ tổng quát hơn về vấn đề nhập cư và cách Thế giới thứ nhất và Thế giới thứ ba gặp nhau. Nhưng điều tôi thích nhất ở phép ẩn dụ là nó có thể được điều chỉnh cho phù hợp với hầu hết mọi tình huống.
('District 9' was a singular anti-Apartheid metaphor, and 'Elysium' is a more general metaphor about immigration and how the First World and Third World meet. But the thing that I like the most about the metaphor is that it can be scaled to suit almost any scenario.)
Câu trích dẫn này nêu bật tính linh hoạt của phép ẩn dụ làm phim trong việc giải quyết các vấn đề xã hội phức tạp. Blomkamp nhấn mạnh làm thế nào một số chủ đề nhất định, ban đầu bắt nguồn từ những bối cảnh cụ thể như chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, có thể phát triển để thể hiện những thách thức xã hội rộng lớn hơn như nhập cư và bất bình đẳng toàn cầu. Khả năng thích ứng của nó mang lại cho các nhà làm phim một công cụ mạnh mẽ để kích thích suy nghĩ, nuôi dưỡng sự đồng cảm và khơi dậy các cuộc trò chuyện trong nhiều tình huống khác nhau. Một phép ẩn dụ được xây dựng khéo léo đóng vai trò như một cầu nối, kết nối nhiều đối tượng khán giả khác nhau bằng cách chuyển các vấn đề trừu tượng thành những câu chuyện hữu hình—làm cho những điều vô hình trở nên hữu hình và những điều phức tạp có thể hiểu được.