Bạn có thể phủ nhận bất kỳ sự hy sinh nào bằng cách tuyên bố rằng điều đó khiến người đau khổ cảm thấy rất vui khi làm điều đó đến nỗi đó thực sự không phải là một sự hy sinh mà chỉ là một hành động ích kỷ khác.
(You can deny any sacrifice by claiming that it made the sufferer feel so good to do it that it really wasn't a sacrifice at all, but just another selfish act.)
Trong "Xenocide" của Orson Scott Card, ý tưởng về sự hy sinh được khám phá qua lăng kính của lòng vị tha so với lợi ích cá nhân. Khái niệm này gợi ý rằng người ta có thể lập luận chống lại tính hợp pháp của sự hy sinh bằng cách tuyên bố rằng cá nhân cảm thấy vui khi thực hiện sự hy sinh đó, do đó coi đó là một hành động ích kỷ hơn là một sự hy sinh thực sự vị tha. Điều này thách thức niềm tin thường thấy rằng sự hy sinh vốn dĩ là cao quý và đặt ra câu hỏi về động cơ đằng sau hành động của chúng ta. Câu trích dẫn nêu bật một vấn đề nan giải mang tính triết học liên quan đến bản chất của sự hy sinh và liệu có thể đạt được lòng vị tha thực sự hay không. Nếu những hành động nhân danh sự hy sinh được thúc đẩy bởi sự hài lòng cá nhân mà chúng mang lại, liệu chúng có thực sự được coi là hy sinh không? Điều này mời gọi người đọc suy ngẫm về sự tương tác phức tạp giữa ý định, cảm xúc và đạo đức trong hành vi của con người.
Trong "Xenocide", Orson Scott Card xem xét bản chất phức tạp của sự hy sinh và nhắc nhở người đọc xem xét liệu hành động thực hiện cho người khác có thực sự vị tha hay không. Câu trích dẫn ngụ ý rằng nếu một người tìm thấy niềm vui từ sự hy sinh của mình, điều đó có thể được hiểu là một hành động ích kỷ, đặt câu hỏi về tính xác thực của lòng vị tha.
Quan điểm này mở ra các cuộc thảo luận về động cơ đằng sau hành động của chúng ta, mời gọi sự khám phá sâu hơn về ý nghĩa của việc hy sinh vì người khác. Nó thách thức giả định rằng mọi sự hy sinh đều cao quý, thay vào đó gợi ý rằng cảm xúc và mong muốn của một người có thể làm phức tạp thêm tính trong sạch của những hành động đó.