Gilbert chưa bao giờ mơ tới việc viết một bài sonnet cho lông mày của cô ấy. Nhưng sau đó, Gilbert có thể thấy một trò đùa. Có lần cô đã kể cho Roy nghe một câu chuyện vui - và anh không hiểu ý nghĩa của nó. Cô nhớ lại nụ cười thân mật mà cô và Gilbert đã có với nhau sau chuyện đó, và lo lắng tự hỏi liệu cuộc sống với một người đàn ông không có khiếu hài hước về lâu dài có phải là hơi nhàm chán hay không. Nhưng ai có thể mong đợi một anh hùng u sầu, khó hiểu có thể nhìn ra khía cạnh hài hước của sự việc? Nó sẽ hoàn toàn vô lý.

Gilbert chưa bao giờ mơ tới việc viết một bài sonnet cho lông mày của cô ấy. Nhưng sau đó, Gilbert có thể thấy một trò đùa. Có lần cô đã kể cho Roy nghe một câu chuyện vui - và anh không hiểu ý nghĩa của nó. Cô nhớ lại nụ cười thân mật mà cô và Gilbert đã có với nhau sau chuyện đó, và lo lắng tự hỏi liệu cuộc sống với một người đàn ông không có khiếu hài hước về lâu dài có phải là hơi nhàm chán hay không. Nhưng ai có thể mong đợi một anh hùng u sầu, khó hiểu có thể nhìn ra khía cạnh hài hước của sự việc? Nó sẽ hoàn toàn vô lý.


(Gilbert would never have dreamed of writing a sonnet to her eyebrows. But then, Gilbert could see a joke. She had once told Roy a funny story-and he had not seen the point of it. She recalled the chummy laugh she and Gilbert had had together over it, and wondered uneasily if life with a man who had no sense of humor might not be somewhat uninteresting in the long run. But who could expect a melancholy, inscrutable hero to see the humorous side of things? It would be flatly unreasonable.)

(0 Đánh giá)

Trong đoạn trích từ "Anne of the Island" của L.M. Montgomery, nhân vật phản ánh tình cảm của cô dành cho Gilbert, đối lập anh với Roy. Trong khi Gilbert có khiếu hài hước và có thể đánh giá cao những khía cạnh nhẹ nhàng hơn của cuộc sống thì Roy lại gặp khó khăn trong việc tìm ra luận điểm trong câu chuyện hài hước mà cô chia sẻ. Khoảnh khắc này khiến cô suy ngẫm về tầm quan trọng của sự hài hước trong các mối quan hệ, đặt câu hỏi liệu cuộc sống với một người thiếu phẩm chất này có thể trở nên buồn tẻ theo thời gian hay không.

Đoạn văn nhấn mạnh tầm quan trọng của tiếng cười được chia sẻ và sự thấu hiểu trong các mối quan hệ lãng mạn. Nhân vật chính tin rằng sẽ không thực tế nếu mong đợi một nhân vật trầm tính như Roy đánh giá cao sự hài hước, nhưng cô lại khao khát một người bạn đời có thể tận hưởng khía cạnh vui vẻ của cuộc sống. Sự phân đôi này cho thấy sự tương thích về mặt cảm xúc, đặc biệt là về mặt hài hước, đóng một vai trò quan trọng trong hạnh phúc và hứng thú của một mối quan hệ.

Page views
143
Cập nhật
tháng 11 02, 2025

Rate the Quote

Thêm bình luận & đánh giá

Đánh giá của người dùng

Dựa trên 0 đánh giá
5 Star
0
4 Star
0
3 Star
0
2 Star
0
1 Star
0
Thêm bình luận & đánh giá
Chúng tôi sẽ không bao giờ chia sẻ email của bạn với bất kỳ ai khác.