Anh ấy chỉ là một đứa trẻ, làm những gì người lớn bảo anh ấy làm; nhưng đâu đó trong trái tim anh, anh biết rằng ngay cả một đứa trẻ cũng là một con người có thật, rằng hành động của một đứa trẻ là những hành động có thật, rằng ngay cả trò chơi của trẻ cũng không phải là không có bối cảnh đạo đức.
(He was only a child, doing what adults led him to do; but somewhere in his heart he knew that even a child is a real person, that a child's acts are real acts, that even a child's play is not without moral context.)
Câu trích dẫn nêu bật sự ngây thơ của tuổi thơ đồng thời thừa nhận sự phức tạp trong hiểu biết của một đứa trẻ về đạo đức. Nó gợi ý rằng trẻ em, mặc dù được người lớn hướng dẫn, nhưng vẫn có ý thức bẩm sinh về tư cách con người và quyền tự chủ. Họ không chỉ đơn thuần là những người thụ động tiếp nhận ảnh hưởng của người lớn mà còn là những cá nhân tham gia vào những hành động có ý nghĩa thực sự.
Cuối cùng, tác giả nhấn mạnh rằng việc chơi và tương tác của trẻ không phải là không có ý nghĩa đạo đức. Quan điểm này khuyến khích sự thừa nhận sâu sắc hơn về trẻ em với tư cách là người nắm giữ quyền tự chủ, có khả năng hiểu hành động của chúng trong bối cảnh đạo đức rộng hơn, thay vì chỉ bắt chước hành vi của người lớn.