Thật khó để quyết định khi nào người ta trưởng thành,” Anne cười. “Đó là lời nói thật đấy, con yêu. Một số người đã trưởng thành khi mới sinh ra và những người khác vẫn chưa trưởng thành khi đã tám mươi tuổi, tin tôi đi. Bà Roderick mà tôi đang nói đến cũng chưa bao giờ lớn lên. Bà ấy cũng ngốc nghếch khi trăm tuổi cũng như lúc mười tuổi.” Anne gợi ý: "Có lẽ đó là lý do tại sao bà ấy sống lâu như vậy."
(It's rather hard to decide just when people are grown up,' laughed Anne.'That's a true word, dearie. Some are grown up when they're born, and others ain't grown up when they're eighty, believe me. That same Mrs. Roderick I was speaking of never grew up. She was as foolish when she was hundred as when she was ten.''Perhaps that was why she lived so long,' suggested Anne.)
Trong "Ngôi nhà của những giấc mơ của Anne", Anne phản ánh khái niệm về sự trưởng thành, nói đùa rằng việc xác định thời điểm một ai đó trở thành người lớn là một thử thách. Cô chia sẻ suy nghĩ của mình với một người bạn, lưu ý rằng một số cá nhân có vẻ trưởng thành từ khi sinh ra, trong khi những người khác vẫn như trẻ con khi về già. Quan sát này nêu bật ý tưởng rằng tuổi tác không nhất thiết tương đương với sự khôn ngoan hay trưởng thành.
Sau đó, Anne giới thiệu ví dụ về bà Roderick, người dù tuổi đã cao nhưng vẫn giữ sự ngu ngốc của tuổi trẻ trong suốt cuộc đời. Cuộc trò chuyện này gợi ý rằng có lẽ bản tính hay thay đổi của bà đã góp phần kéo dài tuổi thọ của bà. Thông qua cuộc đối thoại này, tác giả khám phá các sắc thái của quá trình trưởng thành và những cách khác nhau mà mọi người tham gia vào cuộc sống ở các độ tuổi khác nhau.