Trẻ nhỏ vui vẻ chấp nhận ngay cả những câu chuyện kỳ lạ nhất mà người khác kể cho chúng nghe, bởi vì chúng thiếu bối cảnh hoặc sự tự tin để nghi ngờ. Họ đi theo vì họ không biết cách ở một mình, cả về thể chất lẫn trí tuệ.
(Little children gladly accept even the strangest stories that others tell them, because they lack either the context or the confidence to doubt. They go along because they don't know how to be alone, either physically or intellectually.)
Trong "Diễn giả cho người chết", Orson Scott Card minh họa cách trẻ nhỏ có xu hướng tin vào những câu chuyện do người khác kể một cách tự nhiên. Sự ngây thơ và hiểu biết hạn chế của họ khiến họ không thể đặt câu hỏi về những câu chuyện, cho phép họ đón nhận ngay cả những câu chuyện khác thường nhất mà không hề hoài nghi. Điều này phản ánh mong muốn mạnh mẽ của họ về kết nối và thuộc về, vì họ cảm thấy không thoải mái khi ở một mình, cả về thể chất lẫn tinh thần.
Việc trẻ em chấp nhận những câu chuyện cho thấy một sự thật sâu sắc hơn về bản chất con người; họ háo hức tham gia và chia sẻ kinh nghiệm, ngay cả khi những câu chuyện có vẻ khó tin. Sự cởi mở này là mấu chốt trong sự phát triển của họ, làm nổi bật sự phụ thuộc của họ vào các nguồn lực bên ngoài để hiểu thế giới. Khi chúng lớn lên và có được bối cảnh cũng như sự tự tin, khả năng nhận thức và đặt câu hỏi về những câu chuyện này của chúng sẽ phát triển, báo hiệu một sự thay đổi đáng kể trong nhận thức của chúng về thực tế.