Câu nói phản ánh một cuộc đấu tranh sâu sắc với bản chất của thực tế và niềm tin. Nó thể hiện một cảm giác kỳ diệu và hoài nghi trong việc chứng kiến các sự kiện hoặc trải nghiệm có vẻ không thể tin được nhưng lại có thật. Nghịch lý này đặt ra câu hỏi về cách người ta có thể điều hòa sự ngạc nhiên với sự chấp nhận thực tế. Tác giả minh họa một cuộc xung đột tâm lý sâu sắc trong đó sức nặng của sự hoài nghi đụng độ với bằng chứng về các giác quan của một người.
Hơn nữa, trích dẫn nêu bật sự phức tạp của nhận thức của con người, cho thấy rằng ngay cả những sự kiện vô lý nhất cũng có thể cảm thấy có thật khi trải nghiệm trực tiếp. Điều này nói lên chủ đề rộng lớn hơn trong tác phẩm của Naguib Mahfouz, nơi các nhân vật thường vật lộn với các khía cạnh siêu thực của cuộc sống. Cuối cùng, nó chỉ ra sự mong manh của niềm tin và cách trải nghiệm cá nhân định hình sự hiểu biết của chúng ta về những gì có thể xảy ra trên thế giới xung quanh chúng ta.