Câu nói của Naguib Mahfouz phản ánh một cuộc đấu tranh nội bộ sâu sắc, nơi lý trí thường đưa ra những trở ngại không thể vượt qua, được ví như một bức tường đá. Điều này cho thấy rằng tâm trí hợp lý đôi khi có thể cản trở khả năng của một người để theo đuổi hạnh phúc, dẫn dắt các cá nhân chiêm ngưỡng việc nắm lấy sự điên rồ như một hình thức giải phóng hoặc trốn thoát. Nó thách thức ý tưởng về lý trí là hướng dẫn cuối cùng trong cuộc sống.
Câu hỏi đặt ra cho dù sự điên rồ cũng là một khía cạnh của lý do mà người đọc có thể xem xét lại ranh giới của sự tỉnh táo và hợp lý. Trong bối cảnh này, việc chọn trải nghiệm sự điên rồ có thể được xem là một liên doanh cần thiết để thoát khỏi những hạn chế của lý luận thông thường, cuối cùng tìm kiếm hạnh phúc cá nhân và sự thỏa mãn.