Có lần tôi đã thực hiện một buổi trị liệu tâm lý về lớp học, và điều đầu tiên họ làm là bảo chúng tôi nói về tên của mình. Tất nhiên, tôi, được gọi là Grayson, mọi người đều nghĩ nó có phần khác thường và sang trọng. Không, đó là tầng lớp lao động đầy khát vọng.
(I did a psychotherapy day once, about class, and the first thing they did was get us to talk about our names. Of course, me, being called Grayson, everybody thinks its somehow unusual and classy. No, its bang-on aspirational working class.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh nhận thức về tầng lớp xã hội thường bị ảnh hưởng bởi tên tuổi và khuôn mẫu xã hội như thế nào. Grayson thách thức quan điểm cho rằng tên của anh nghe có vẻ sang trọng hoặc ưu tú, thay vào đó nhấn mạnh rằng nó phù hợp với bản sắc đầy khát vọng của tầng lớp lao động. Nó mời gọi sự suy ngẫm về cách các nhãn hiệu và giả định định hình sự hiểu biết của chúng ta về vị thế xã hội, thường đơn giản hóa quá mức các bản sắc phức tạp. Sự hài hước trong việc thừa nhận các khuôn mẫu cũng nhấn mạnh tính linh hoạt và tính chủ quan liên quan đến sự phân biệt giai cấp, cho thấy rằng ngoại hình và tên gọi có thể không phản ánh chính xác nền tảng kinh tế hoặc xã hội thực sự của ai đó.