Tôi biết rằng bạn là người khôn ngoan. Khi bạn nghe một câu chuyện có thật, sẽ có một phần trong bạn phản ứng với nó bất kể nghệ thuật, bất kể bằng chứng…Bạn tin rằng câu chuyện đó là có thật, bởi vì bạn phản ứng với nó từ cảm giác chân thật sâu thẳm bên trong bạn. Nhưng cảm giác về sự thật đó không phản ánh tính thực tế của một câu chuyện...{đúng hơn} là tính nhân quả của câu chuyện - liệu nó có thể hiện một cách trung thực cách thức vận hành của vũ trụ hay không.
(I know that you are wise. When you hear a true story, there is a part of you that responds to it regardless of art, regardless of evidence…You believe that the story is true, because you responded to it from that sense of truth deep within you. But that sense of truth does not respond to a story's factuality...{rather} to a story's causality - whether it faithfully shows the way the universe functions.)
Trong tác phẩm “Xenocide” của Orson Scott Card, tác giả khám phá mối liên hệ sâu sắc giữa sự thật và cách kể chuyện. Ông gợi ý rằng khi các cá nhân gặp một câu chuyện chân thực, họ sẽ cộng hưởng với nó theo bản năng, không phụ thuộc vào giá trị nghệ thuật hay tính chính xác về mặt thực tế của nó. Mối liên hệ này phản ánh sự hiểu biết nội tại về sự thật tồn tại ngoài bằng chứng thực nghiệm đơn thuần, cho phép người đọc cảm nhận được tính xác thực của một câu chuyện.
Card nhấn mạnh rằng cảm nhận sâu sắc về sự thật này không bắt nguồn từ những sự kiện được trình bày mà đúng hơn là từ việc một câu chuyện nắm bắt tốt các nguyên tắc cơ bản và quan hệ nhân quả của sự tồn tại như thế nào. Khả năng phản ánh hoạt động của vũ trụ của câu chuyện là điều thực sự thu hút người đọc cảm nhận sâu sắc hơn về thực tế, bộc lộ sự hiểu biết sâu sắc hơn về thế giới xung quanh họ.