Tôi từng nghe câu chuyện về một người đàn ông tự chia mình ra làm hai. Một phần không bao giờ thay đổi chút nào; phần kia lớn dần lên. Phần không thay đổi luôn là sự thật, Phần đang lớn lên luôn mới, Và tôi tự hỏi, khi câu chuyện kết thúc, Phần nào là tôi, phần nào là em.
(I once heard a tale of a man who split himself in two.The one part never changed at all; the other grew and grew.The changeless part was always true, The growing part was always new,And I wondered, when the tale was through, Which part was me, and which was you.)
Trong “Những đứa trẻ của tâm trí” của Orson Scott Card, có một câu chuyện đáng suy ngẫm về một người đàn ông bị chia thành hai phần riêng biệt. Một nửa không đổi và không thay đổi, tượng trưng cho sự ổn định và chân lý, trong khi nửa còn lại trải qua sự phát triển và biến đổi, đại diện cho bản chất năng động của cuộc sống. Phép ẩn dụ này minh họa tính hai mặt của sự tồn tại của con người, nơi các cá nhân vật lộn với danh tính của mình giữa sự thay đổi và liên tục.
Câu chuyện gợi lên sự suy ngẫm về cuộc sống của chính chúng ta: khía cạnh nào phù hợp hơn với con người đích thực của chúng ta? Chúng ta được xác định bởi những nguyên tắc không thay đổi hay kinh nghiệm và sự phát triển của chúng ta hình thành nên con người thực sự của chúng ta? Cuộc khám phá sâu sắc này khiến chúng ta đặt câu hỏi về danh tính của mình và sự tương tác giữa sự bền bỉ và sự phát triển bên trong chúng ta.