Thật đáng buồn: bất cứ điều gì liên quan đến Chúa, người ta đều muốn xua tan.
(It's so sad: anything that has to do with God, people want to dispel.)
Câu trích dẫn nhấn mạnh một khía cạnh rắc rối của bản chất con người, nơi tâm linh và đức tin thường phải đối mặt với sự hoài nghi hoặc bị từ chối thẳng thừng. Trong suốt lịch sử, các xã hội đã phải vật lộn với việc dung hòa những niềm tin khác nhau về thần thánh, điều này có thể dẫn đến xung đột, hiểu lầm và xu hướng loại bỏ những người giữ vững đức tin của họ. Trong một thế giới ngày càng được thúc đẩy bởi chủ nghĩa duy lý và sự giải thích khoa học, người ta dễ trở nên hoài nghi về các vấn đề tâm linh, thường coi chúng là lỗi thời hoặc phi lý. Tuy nhiên, đức tin mang lại sự an ủi, mục đích và nền tảng đạo đức cho nhiều cá nhân. Thái độ bác bỏ đối với bất cứ điều gì liên quan đến Chúa có thể xuất phát từ mong muốn độc lập khỏi thẩm quyền tôn giáo, sợ phải chịu trách nhiệm hoặc niềm tin rằng niềm tin tâm linh không tương thích với cuộc sống hiện đại hoặc các sự kiện khoa học. Sự hoài nghi này có thể làm giảm đi sự phong phú của trải nghiệm con người mà tâm linh bao hàm - hy vọng, tình yêu, sự khiêm nhường và việc tìm kiếm ý nghĩa vượt ra ngoài bản thân. Mặt khác, nó cũng phản ánh sự chuyển dịch xã hội sang chủ nghĩa thế tục và đa nguyên, nơi những niềm tin khác nhau cùng tồn tại nhưng thường dẫn đến căng thẳng. Nhận thức được động lực này cho thấy tầm quan trọng của việc thúc đẩy sự tôn trọng và hiểu biết lẫn nhau, đánh giá cao rằng tâm linh có thể là một phần quan trọng trong cuộc sống của nhiều người và việc loại bỏ nó hoàn toàn có thể làm nghèo đi cơ cấu xã hội. Cuối cùng, tâm linh chạm đến nhiệm vụ cơ bản của con người là tìm hiểu vũ trụ và vị trí của chúng ta trong đó, khiến việc đàn áp hoặc coi thường nó là một sự mất mát cả về văn hóa và cá nhân.