Tri thức sớm thay đổi, rồi lạc vào sương mù, tiếng vang vọng nửa vời.
(Knowledge is soon changed, then lost in the mist, an echo half-heard.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh bản chất mong manh và phù du của kiến thức và sự hiểu biết. Trong một thế giới mà thông tin không ngừng phát triển, sự thật mà chúng ta nắm giữ thường bị bóp méo hoặc che khuất, giống như cách ký ức có thể mờ dần hoặc thay đổi theo thời gian. Hình ảnh kiến thức thay đổi rồi biến mất 'trong sương mù' gợi lên cảm giác không chắc chắn - những thứ từng có vẻ rõ ràng lại bị che khuất bởi thời gian hoặc do hiểu lầm. Cụm từ “nghe được một nửa tiếng vang” gợi ý rằng nhận thức về kiến thức của chúng ta thường không đầy đủ hoặc bị bóp méo, giống như cách âm thanh vang vọng giảm dần và mất chi tiết rất lâu trước khi chúng đến tai chúng ta một cách trọn vẹn. Nó nhấn mạnh xu hướng nắm bắt sự hiểu biết của con người, mặc dù những gì chúng ta nắm giữ thường vẫn nằm ngoài tầm với, hoặc không đầy đủ hoặc chỉ đơn thuần là cái bóng của bản gốc. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo tồn và kiểm tra một cách nghiêm túc những gì chúng ta coi là kiến thức, thừa nhận tính vô thường và dễ bị bóp méo của nó. Nó cũng đóng vai trò như một lời nhắc nhở rằng những gì được coi là sự thật có thể chỉ là một phiên bản bị ảnh hưởng bởi quan điểm, trí nhớ và bối cảnh. Theo nghĩa rộng hơn, câu trích dẫn này khuyến khích sự khiêm tốn trước những tuyên bố của chúng ta về sự chắc chắn và nhắc nhở chúng ta rằng sự hiểu biết của chúng ta phải liên tục được đặt câu hỏi và trau chuốt. Cuối cùng, đó là một bài thơ thiền định về bản chất phù du của kiến thức trong một thế giới phức tạp, luôn thay đổi, thúc giục chúng ta tiếp cận sự hiểu biết bằng cả sự tò mò và thận trọng.