Tiếng cười cứ vang mãi, như ánh nắng và đá, ngay cả khi người cười không cười.
(Laughter went on and on, like sunlight and stone, even if the human beings who laughed did not.)
Trong cuốn sách “Chalice” của Robin McKinley, tiếng cười đóng vai trò như một phép ẩn dụ mạnh mẽ, gợi ý bản chất bền bỉ của nó trái ngược với sự vô thường của cuộc sống con người. Cụm từ ngụ ý rằng tiếng cười là nguồn ánh sáng và khả năng phục hồi, giống như ánh sáng mặt trời, mang lại sự ấm áp và niềm vui bất kể sự hiện diện thoáng qua của những người xung quanh chúng ta. Điều này nêu bật ý tưởng rằng tiếng cười có thể tạo ra những ký ức và sự kết nối lâu dài, vượt qua những khoảnh khắc riêng lẻ.
Câu trích dẫn nhấn mạnh tiếng cười, giống như ánh sáng mặt trời và đá, mang trọng lượng và sự trường tồn trên thế giới như thế nào. Ngay cả khi những người chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ này có thể nhạt dần thì tiếng cười vẫn đọng lại, tạo ra cảm giác tiếp tục và hy vọng. Điều này phản ánh những chủ đề sâu sắc hơn của cuốn tiểu thuyết, cho thấy trải nghiệm và cảm xúc của con người có thể để lại tác động sâu sắc vượt thời gian như thế nào.