Một trong những sai lầm tồi tệ nhất là việc thừa nhận chung rằng Chính phủ không có quyền can thiệp vì bất kỳ mục đích nào ngoại trừ mục đích bảo vệ.
(One of the worst of errors would be the general admission of the proposition that a Government has no right to interfere for any purpose except for that of affording protection.)
Câu trích dẫn này nêu bật những mối nguy hiểm tiềm tàng của việc hạn chế sự can thiệp của chính phủ chỉ nhằm mục đích bảo vệ. Nó gợi ý rằng một quan điểm hạn hẹp như vậy có thể cản trở những hành động cần thiết vì lợi ích chung, công bằng xã hội hoặc tiến bộ đạo đức. Chính phủ đóng vai trò quan trọng không chỉ trong việc bảo vệ công dân mà còn trong việc điều tiết các hoạt động kinh tế, giải quyết tình trạng bất bình đẳng và thúc đẩy phúc lợi. Việc từ chối mọi hình thức can thiệp ngoài khả năng bảo vệ có thể khiến các chính phủ không thể thực hiện được những trách nhiệm rộng lớn hơn của mình, có nguy cơ trì trệ và bất công. Khi xã hội phát triển, phạm vi và bản chất của nhiệm vụ của chính phủ có thể mở rộng, nhấn mạnh tầm quan trọng của cách tiếp cận cân bằng trong đó thừa nhận sự can thiệp là một công cụ để cải thiện xã hội chứ không chỉ là an toàn.