Những gương mặt tôi thấy trong ngành người mẫu có thể trở nên buồn tẻ.
(The faces I see in the modeling industry can get dull.)
Tuyên bố nêu bật mối lo ngại chung trong ngành người mẫu: nguy cơ ngoại hình trở nên đơn điệu hoặc mất đi sức sống trước đây. Thời trang và người mẫu là những ngành tập trung nhiều vào hình ảnh, thường nhấn mạnh các tiêu chuẩn về cái đẹp và sự mới lạ liên tục. Theo thời gian, việc theo đuổi sự hoàn hảo không ngừng nghỉ này có thể khiến người mẫu cảm thấy bị bó buộc vào một diện mạo hoặc phong cách cụ thể, dẫn đến cảm giác trì trệ. Sự buồn tẻ này có thể xuất phát từ những thói quen lặp đi lặp lại, áp lực phải tuân theo các xu hướng không ngừng phát triển và khả năng mất đi khả năng thể hiện cá nhân trước nhu cầu thương mại. Những môi trường như vậy có thể vô tình ngăn chặn sự sáng tạo, khiến ngay cả những cá nhân năng động nhất cũng cảm thấy tẻ nhạt hoặc bị máy móc hóa. Đó là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng vẻ đẹp và cá tính là linh hoạt và cần được tôn vinh ngoài vẻ bề ngoài hời hợt. Duy trì tính xác thực và nuôi dưỡng những biểu hiện đa dạng về bản sắc là điều quan trọng để chống lại sự buồn tẻ này. Ngành nên nhận ra tầm quan trọng của việc thúc đẩy môi trường nơi người mẫu cảm thấy được truyền cảm hứng, được đánh giá cao vì tính độc đáo của họ và được khuyến khích phát triển thay vì tuân thủ. Vẻ đẹp không tĩnh tại; nó phát triển, thay đổi và cần được đánh giá cao dưới mọi hình thức. Làm như vậy không chỉ mang lại lợi ích cho các mô hình riêng lẻ mà còn làm phong phú thêm ngành, khiến nó trở nên toàn diện, sôi động và chân thực hơn. Câu trích dẫn này gợi lên sự suy ngẫm về cách các ngành công nghiệp bắt nguồn từ thẩm mỹ có thể và nên phát triển để ưu tiên sức khỏe tinh thần và sự thể hiện bản thân chân thực hơn những tiêu chuẩn hời hợt đơn thuần.