Trong "Thời gian ra khỏi chung" của Philip K. Dick, có một bình luận về cách xã hội thường thưởng cho những người phù hợp và bắt chước hành vi của những người nắm quyền lực. Cụm từ cho thấy rằng các cá nhân thiếu tính nguyên bản nhưng siêng năng bắt chước các nhân vật có thẩm quyền có xu hướng nổi bật và đạt được thành công. Điều này nhấn mạnh một nghịch lý trong sự công nhận và tiến bộ xã hội, trong đó việc tuân thủ các quy tắc được thiết lập được ưu tiên hơn sự sáng tạo và độc đáo.
Quan sát này phản ánh các chủ đề rộng hơn về động lực của sức mạnh, sự phù hợp và bản chất của tham vọng. Nó đặt ra câu hỏi về giá trị của sự đổi mới thực sự so với sự an toàn khi theo hiện trạng. Cuối cùng, trích dẫn phê bình một hệ thống xã hội có thể ưu tiên ngoại hình và tuân thủ sự đóng góp và hiểu biết thực sự, cho thấy sự mất kết nối giữa thành công và tác động có ý nghĩa.