Điều duy nhất cô thực sự thích thú là một đám tang. Bạn biết bạn đang ở đâu với một xác chết. Không còn gì có thể xảy ra với nó nữa. Nhưng trong khi có sự sống thì có sự sợ hãi.
(The only thing she really enjoyed was a funeral. You knew where you were with a corpse. Nothing more could happen to it. But while there was life there was fear.)
Câu trích dẫn phản ánh mối quan hệ phức tạp của nhân vật chính với sự sống và cái chết. Tại đám tang, cô tìm thấy cảm giác chắc chắn và bình yên, vì một xác chết tượng trưng cho sự kết thúc của mọi sợ hãi và bất ngờ. Ngược lại, cuộc sống được miêu tả là không thể đoán trước và đầy lo lắng, nơi mà những điều chưa biết có thể mang đến nhiều nỗi sợ hãi và thử thách khác nhau. Sự khác biệt rõ rệt này làm nổi bật sự khó chịu của cô với thế giới sống và những điều không chắc chắn của nó.
Qua góc nhìn này, tác giả nhấn mạnh sức nặng của nỗi sợ hãi hiện sinh thường đi kèm với cuộc sống. Việc nhân vật chính thích sự tĩnh lặng của cái chết hơn là sự hỗn loạn của cuộc sống tiết lộ những chủ đề sâu sắc hơn về tính dễ bị tổn thương và việc tìm kiếm sự an toàn. Cuối cùng, câu trích dẫn gói gọn một quan sát sâu sắc về sự tồn tại của con người, cân bằng nỗi sợ hãi về những điều chưa biết với niềm an ủi được tìm thấy ở sự cuối cùng.