Vương Mộc im lặng, không phải vì xấu hổ. Đơn giản là cô ấy không có gì để nói nên cũng không nói gì.
(Wang-mu fell silent, but not because she was embarrassed. She simply had nothing to say, and therefore said nothing.)
Wang-mu chọn cách im lặng, không phải vì xấu hổ mà vì cô thấy mình đang ở trong tình thế không thể nói nên lời. Đó là khoảnh khắc suy ngẫm mà sự im lặng nói lên nhiều điều hơn bất kỳ phản ứng bằng lời nói nào có thể truyền tải. Điều này làm nổi bật sự phức tạp của giao tiếp và sức nặng mà sự im lặng có thể mang theo trong những bối cảnh cụ thể.
Câu trích dẫn này từ "Những đứa trẻ của tâm trí" của Orson Scott Card gói gọn sự hiểu biết sâu sắc về cảm xúc và sự tương tác của con người, nhấn mạnh rằng đôi khi sự vắng mặt của lời nói có thể mạnh mẽ hơn lời nói. Kinh nghiệm của Wang-mu cho thấy rằng có những lúc việc lắng nghe và tiếp thu sẽ sâu sắc hơn là tham gia vào cuộc trò chuyện.