Chúng ta có thể tin vào trách nhiệm của nhà nước trong việc giảm bớt tình trạng nghèo đói đang ảnh hưởng đến 40% dân số Mỹ Latinh, nhưng hầu hết chúng ta cũng khẳng định rằng không có cách chữa trị nào tốt hơn cho tình trạng nghèo đói đó bằng một nền kinh tế mạnh mẽ hơn, hội nhập toàn cầu hơn.
(We may believe in the state's responsibility to alleviate the crushing poverty that afflicts 40 percent of Latin America's population, but most of us also affirm that there is no better cure for that poverty than a stronger, more globally integrated economy.)
Câu trích dẫn này nêu bật sự cân bằng phức tạp giữa trách nhiệm xã hội và hội nhập kinh tế. Theo diễn giả, mặc dù giải quyết nghèo đói là một nghĩa vụ đạo đức, nhưng giải pháp lâu dài hiệu quả nhất, theo diễn giả, nằm ở việc thúc đẩy một nền kinh tế kết nối toàn cầu hơn. Quan điểm này nhấn mạnh rằng phát triển bền vững có thể đòi hỏi phải mở cửa thị trường và khuyến khích hợp tác quốc tế, tuy nhiên nó cũng gợi lên sự suy ngẫm về những rủi ro tiềm ẩn của toàn cầu hóa, chẳng hạn như sự bất bình đẳng gia tăng hoặc sự mất mát của các ngành công nghiệp địa phương. Việc điều hướng các cách tiếp cận mang tính sắc thái này là rất quan trọng cho sự tiến bộ trong tương lai của Châu Mỹ Latinh, kết hợp lòng nhân ái xã hội với chủ nghĩa thực dụng về kinh tế.