Một nhiệm vụ trở thành nghĩa vụ kể từ thời điểm bạn nghi ngờ nó là một phần thiết yếu của sự chính trực mà chỉ có điều đó mới cho phép một người đàn ông đảm nhận trách nhiệm.
(A task becomes a duty from the moment you suspect it to be an essential part of that integrity which alone entitles a man to assume responsibility.)
Câu nói này của Dag Hammarskjöld nhấn mạnh sâu sắc đến mối liên hệ nội tại giữa tính chính trực và trách nhiệm. Nó gợi ý rằng một nhiệm vụ chỉ chuyển thành nghĩa vụ khi một người coi nó là một phần không thể thiếu trong tư cách đạo đức của một người - tính chính trực của chúng ta. Nó mời gọi chúng ta xem xét các giá trị bên trong định hình các nghĩa vụ bên ngoài của chúng ta như thế nào. Khi chúng ta coi một nhiệm vụ không chỉ là một công việc vặt mà là sự thể hiện quan trọng về con người chúng ta, chúng ta chấp nhận trách nhiệm một cách xác thực. Quan điểm này nhấn mạnh tính chính trực là nền tảng đặt trên đó trách nhiệm thực sự. Nó ngụ ý rằng trách nhiệm không chỉ đơn thuần là thực hiện nhiệm vụ mà còn là thực hiện nó một cách chân thành, gắn hành động với các nguyên tắc đạo đức. Câu trích dẫn thách thức chúng ta suy ngẫm về mức độ cam kết của mình. Nó gợi ý rằng trách nhiệm không phải là thứ gì đó được áp đặt từ bên ngoài mà là sự chấp nhận tự nguyện phát sinh từ sự thừa nhận của chúng ta về tầm quan trọng của nhiệm vụ đối với khuôn khổ đạo đức của chính chúng ta. Tư duy này nâng khái niệm nghĩa vụ lên trên nghĩa vụ, biến nó thành cơ hội để phát triển cá nhân và sự đáng tin cậy. Nó đưa ra lời kêu gọi xem xét nội tâm về bản chất của các cam kết của chúng ta: liệu chúng ta chỉ đơn thuần đáp ứng những kỳ vọng hay chúng ta đang sở hữu các nhiệm vụ vì chúng cộng hưởng sâu sắc với các giá trị của chúng ta? Quyền sở hữu như vậy là điều hợp pháp hóa việc chúng ta đảm nhận trách nhiệm. Nhìn chung, tuyên bố này khuyến khích sự liên kết hài hòa giữa những gì chúng ta làm và con người chúng ta, đồng thời nhấn mạnh rằng tính chính trực là tiêu chuẩn thiết yếu cho hành động có trách nhiệm.