Vẻ đẹp là sự khoe khoang của tự nhiên và phải được thể hiện ở tòa án, trong các bữa tiệc và các buổi lễ trang trọng, nơi mà hầu hết mọi người đều có thể ngạc nhiên về tay nghề.
(Beauty is nature's brag, and must be shown in courts, at feasts, and high solemnities, where most may wonder at the workmanship.)
Câu nói này của John Milton tôn vinh vẻ đẹp như một hình thức thể hiện đáng tự hào của thiên nhiên, một sự khoe khoang về sức mạnh sáng tạo của nó. Ông gợi ý rằng vẻ đẹp không bị che giấu hay giảm bớt mà được thể hiện một cách nổi bật trong những bối cảnh hoành tráng và công cộng - tòa án, bữa tiệc và những dịp trang trọng - nơi mà sự hiện diện của nhiều người có thể đánh giá cao và ngạc nhiên trước tay nghề phức tạp đằng sau nó. Theo nghĩa này, vẻ đẹp vừa là một nghệ thuật vừa là một lời tuyên bố, một thứ gì đó thu hút sự chú ý và mời gọi sự ngạc nhiên. Nó nhấn mạnh khía cạnh chung của vẻ đẹp như một trải nghiệm được chia sẻ hơn là tình cảm riêng tư. Sự phản ánh này gắn kết vẻ đẹp với sự hùng vĩ và nghi lễ, ngụ ý rằng sự công nhận và ngưỡng mộ sẽ nâng cao giá trị của nó. Nó cũng nhắc nhở người đọc xem xét vẻ đẹp kết hợp các hiện tượng tự nhiên với các cấu trúc xã hội của con người như thế nào, nâng các hình thức tự nhiên lên thành biểu tượng của sự xuất sắc và niềm tự hào trong đời sống công cộng. Ngoài khía cạnh thẩm mỹ, cách diễn đạt của Milton nhắc nhở chúng ta rằng vẻ đẹp là sự bộc lộ đầy tự tin về kỹ năng của thiên nhiên, nhằm truyền cảm hứng cho sự kinh ngạc và sự công nhận trong những bối cảnh nơi hội tụ ý nghĩa văn hóa và xã hội. Nó mời gọi chúng ta suy nghĩ về nơi và cách chúng ta chọn để thể hiện những gì chúng ta coi trọng, coi vẻ đẹp như một sự tôn vinh nghệ thuật cuộc sống mà tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy.