Nghệ thuật có tương lai không? Các thể loại biểu diễn như opera, sân khấu, âm nhạc và khiêu vũ đang phát triển mạnh trên toàn thế giới, nhưng nghệ thuật thị giác đã suy giảm chậm chạp trong gần 40 năm qua. Không có nhân vật quan trọng nào có ảnh hưởng sâu sắc xuất hiện trong hội họa hay điêu khắc kể từ sự suy tàn của Nghệ thuật Đại chúng và sự ra đời của Chủ nghĩa Tối giản vào đầu những năm 1970.
(Does art have a future? Performance genres like opera, theater, music and dance are thriving all over the world, but the visual arts have been in slow decline for nearly 40 years. No major figure of profound influence has emerged in painting or sculpture since the waning of Pop Art and the birth of Minimalism in the early 1970s.)
Câu trích dẫn đặt ra một câu hỏi quan trọng về tương lai của nghệ thuật, nêu bật sự khác biệt đáng chú ý giữa các lĩnh vực nghệ thuật khác nhau. Các nghệ thuật biểu diễn như opera, sân khấu, âm nhạc và khiêu vũ dường như đang có sức sống và sự phát triển trên toàn cầu, điều này cho thấy những hình thức này vẫn giữ được mối liên hệ chặt chẽ với khán giả đương đại và sự phù hợp về văn hóa. Tính tức thời, tính chất sống động và sự tương tác năng động của họ có thể là những yếu tố góp phần tạo nên sự hấp dẫn liên tục của họ. Ngược lại, nghệ thuật thị giác—bao gồm hội họa, điêu khắc và các phương tiện vật chất khác—được miêu tả là đang ở trong một thời kỳ trì trệ hoặc suy thoái kéo dài trong bốn thập kỷ qua. Việc đề cập đến ảnh hưởng suy yếu của các nhân vật quan trọng sau thời kỳ đỉnh cao của Nghệ thuật đại chúng và Chủ nghĩa tối giản minh họa cho khoảng trống được nhận thấy trong khả năng lãnh đạo hoặc đổi mới mang tính đột phá trong các loại hình nghệ thuật thị giác truyền thống. Tình huống này mời gọi chúng ta xem xét liệu sự ra đời của công nghệ kỹ thuật số, những thay đổi trong tiêu dùng văn hóa và sự thay đổi về thẩm mỹ có góp phần vào xu hướng này hay không. Nó cũng gợi lên sự suy ngẫm về việc liệu nghệ thuật thị giác có đang phát triển thành những lĩnh vực mới mà có lẽ ít được nhìn thấy hơn hoặc bị phân mảnh hơn trước hay không. Hơn nữa, tuyên bố khuyến khích chúng ta phân tích lịch sử nghệ thuật tiến triển như thế nào và cách đo lường ảnh hưởng, đặt câu hỏi liệu những nhân vật thực sự có ảnh hưởng có còn xuất hiện hay không hay liệu các mô hình về sự vĩ đại trong nghệ thuật đã thay đổi hay chưa. Tương lai của nghệ thuật có thể phụ thuộc vào việc dung hòa những khác biệt này, đón nhận những phương tiện mới và thúc đẩy sự đổi mới trên tất cả các lĩnh vực. Nhận thức được rằng các thể loại khác nhau phát triển hay lụi tàn dựa trên bối cảnh văn hóa và nhu cầu xã hội có thể giúp chúng ta đánh giá cao bối cảnh phức tạp của nghệ thuật đương đại.