Các đế chế tan rã và các dân tộc biến mất, bài hát không biến mất.
(Empires dissolve and peoples disappear, song passes not away.)
Câu trích dẫn này nêu bật sức mạnh lâu dài của nghệ thuật và văn hóa so với bản chất nhất thời của các thực thể chính trị và nền văn minh. Trong khi các đế chế trỗi dậy và sụp đổ, và các dân tộc mờ dần trong lịch sử, thì sự trường tồn của bài hát và âm nhạc đóng vai trò như một phương tiện vượt thời gian cho cảm xúc và ký ức của con người. Nó gợi ý rằng nghệ thuật có khả năng vượt thời gian độc đáo, đóng vai trò như một sợi dây bất biến kết nối các thế hệ qua nhiều thế kỷ. Ý tưởng này khuyến khích chúng ta trân trọng những cách thể hiện sáng tạo, thừa nhận vai trò quan trọng của chúng trong việc bảo tồn bản sắc và lịch sử ngay cả trong bối cảnh xã hội có nhiều biến động.