Ngay cả trong việc chế tạo đồ vật, ngay khi bạn bắt đầu có cảm giác rằng một số hình thức thủ công nào đó đang hình thành, bạn sẽ nhận ra rằng mọi thứ đều sai. Bởi vì nghề thực sự chỉ là một thứ tôn sùng. Đó là sự lãng phí năng lượng. Đó là về đồ vật, một không gian nào đó không liên quan gì đến con người.
(Even in making objects, as soon as you start to get the feeling that some form of craft is coming into place, you realize that everything is wrong. Because craft is really just a fetish. It is wasted energy. It's about the object, some space which has nothing to do with the human.)
Câu nói này đi sâu vào triết lý sáng tạo nghệ thuật và bản chất của nghề thủ công. Nó thách thức sự tôn kính truyền thống đối với nghề thủ công như mục tiêu cuối cùng trong việc tạo ra nghệ thuật hoặc đồ vật, cho thấy rằng việc quá chú trọng đến kỹ thuật có thể làm xao lãng mục đích hoặc ý nghĩa thực sự. Ý tưởng cho rằng nghề thủ công có thể trở thành một thứ tôn sùng ngụ ý rằng việc tập trung vào sự hoàn hảo về mặt kỹ thuật hoặc tính thẩm mỹ bề ngoài có thể dẫn đến sự hiểu biết hời hợt về nghệ thuật, bỏ qua tinh thần con người sâu sắc hơn hoặc bối cảnh đằng sau sự sáng tạo. Bằng cách thừa nhận rằng nghề thủ công là 'sự lãng phí năng lượng', câu trích dẫn ủng hộ sự gắn kết chân thực hơn với quá trình sáng tạo — tập trung vào ý tưởng, cảm xúc và trải nghiệm của con người thay vì chỉ hình thức vật lý hoặc năng lực kỹ thuật. Nó khuyến khích các nghệ sĩ và người sáng tạo nhìn xa hơn tính thẩm mỹ ở cấp độ bề mặt và xem xét không gian cũng như các mối quan hệ nơi tác phẩm của họ tồn tại, có lẽ gợi ý rằng ý nghĩa của một đồ vật không chỉ nằm ở tay nghề thủ công mà còn ở mối liên hệ của nó với sự tồn tại hoặc nhận thức của con người. Quan điểm này mời gọi đánh giá lại những gì tạo nên nghệ thuật thực sự, đề cao tính tự phát, tính xác thực và khái niệm hơn là kỹ thuật thuần túy, cuối cùng thừa nhận rằng nghệ thuật phải vượt qua bề ngoài và phản ánh những chân lý sâu sắc hơn của con người.