Từng bị nghiện ma túy, biết có bao nhiêu người mắc phải nó và đó là vấn đề lớn trong khu vực lân cận và nền văn hóa của chúng ta, tôi cảm thấy có trách nhiệm phải làm điều gì đó. Tôi có thể thấy hệ thống có vấn đề gì - rằng chúng ta phải nhận biết bệnh tâm thần giống như bệnh ung thư hoặc gãy xương - và chúng ta cần làm thế nào để cải thiện nó.
(Having been hit by drug addiction, knowing how many are hit by it and what a big problem it is in our neighborhoods and our culture, I feel a responsibility to do something. I can see what's wrong with the system - that we have to recognize mental illness as we do cancer or broken bones - and how we need to make it better.)
Câu trích dẫn này nêu bật tác động sâu sắc của chứng nghiện và tầm quan trọng của lòng nhân ái xã hội cũng như cải cách hệ thống. Nó nhấn mạnh rằng các vấn đề sức khỏe tâm thần, như chứng nghiện, xứng đáng được thừa nhận và điều trị như các bệnh về thể chất. Việc thừa nhận chứng nghiện là một vấn đề sức khỏe thay vì chỉ đơn thuần là sự thất bại về mặt đạo đức có thể thúc đẩy sự hỗ trợ và nguồn lực tốt hơn. Ý thức trách nhiệm cá nhân của diễn giả nhấn mạnh vai trò của các cá nhân và cộng đồng trong việc vận động cho sự thay đổi, cuối cùng là thúc đẩy một cách tiếp cận toàn diện và hiệu quả hơn đối với sức khỏe tâm thần và điều trị chứng nghiện.