Tôi thực sự tin rằng nếu tôi cư xử đúng mực và nếu tôi đạt điểm A và nếu tôi đủ tốt, tôi có thể cứu được mạng sống của bố tôi. Và mỗi lần anh ấy lên cơn đau tim, tôi đều biết mình đã làm gì khiến điều đó xảy ra.
(I actually believed if I behaved myself and if I made straight A's and if I was good enough, I could save my dad's life. And every single time he had a heart attack, I knew what I had done that caused it.)
Câu trích dẫn này tiết lộ ý thức sâu sắc về trách nhiệm và cảm giác tội lỗi có thể phát triển ở một đứa trẻ khi xảy ra khủng hoảng sức khỏe của cha mẹ. Nó nhấn mạnh việc trẻ em đôi khi tiếp thu những khó khăn trong gia đình, tin rằng hành động của chúng có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của người thân. Những động lực như vậy có thể dẫn đến cảm giác trách móc và áp lực, ảnh hưởng đến cảm xúc hạnh phúc. Nhận ra mô hình này là rất quan trọng để hiểu tâm lý gia đình và đưa ra sự hỗ trợ thích hợp. Nó cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giao tiếp và ranh giới rõ ràng trong gia đình để ngăn chặn cảm giác tội lỗi đặt nhầm chỗ.