Tôi có thể nhớ khi bất cứ nơi nào xa trung tâm thành phố New York hơn Phố Canal đều có rủi ro và toàn bộ khu vực vẫn trông giống như địa điểm quay phim cảnh sát những năm 70; khi những người chủ sở hữu gác xép ban đầu là những người có tính nghệ thuật và tiêu tiền nhiều hơn.
(I can remember when anything further downtown New York than Canal Street was risky and the whole area still looked like a '70s cop movie location; when the original loft-owners were more dash-than-cash, artistic types.)
Câu trích dẫn này ghi lại một cách sống động cái nhìn đầy hoài niệm về sự biến đổi của Thành phố New York. Nó làm nổi bật cách khu vực trung tâm thành phố, từng được coi là táo bạo và có phần gai góc, đã phát triển theo thời gian, rũ bỏ danh tiếng điện ảnh gồ ghề để có một khung cảnh lịch sự, lịch sự hơn. Việc đề cập đến những chủ sở hữu gác xép ban đầu là 'tiền mặt' nhấn mạnh thời kỳ mà tính nghệ thuật và tinh thần nổi loạn đã xác định khu phố, tương phản với diện mạo hiện đại của nó. Những phản ánh như vậy nhắc nhở chúng ta về bản chất năng động của cảnh quan đô thị - sâu sắc trong sự pha trộn giữa lịch sử, văn hóa và sự thay đổi liên tục.