Tôi không chỉ muốn một mạch truyện hấp dẫn. Tôi chọn chữ nổi văn học ba chiều cho một bộ phim Scorsese câm
(I don't just want a gripping story line. I shoot for the three dimensional literary Braille to a silent Scorsese movie)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh việc theo đuổi chiều sâu và sắc thái trong cách kể chuyện vượt ra ngoài tính giải trí đơn thuần. Diễn giả mong muốn tạo ra những câu chuyện giàu lớp, kết cấu và chi tiết tinh tế—giống như trải nghiệm ba chiều—giống như đọc chữ nổi Braille, trong đó mỗi vết lồi lên sẽ truyền tải thông tin phức tạp. Bằng cách tham khảo 'chữ nổi Braille văn học', họ gợi ý ý định đưa những ý nghĩa ẩn giấu, kết cấu cảm xúc và sự phức tạp về xúc giác vào trong văn bản, mời người đọc tích cực tham gia và diễn giải nhiều cấp độ ý nghĩa. Việc so sánh với một "bộ phim câm của Scorsese" càng nhấn mạnh mong muốn kể chuyện bằng hình ảnh mạnh mẽ nhưng tinh tế, đầy chất thơ trực quan và những tín hiệu tinh tế hơn là trình bày rõ ràng. Phim của Scorsese thường đi sâu vào các nhân vật phức tạp và các chủ đề mơ hồ về mặt đạo đức với sự chú ý tỉ mỉ đến từng chi tiết, mà câu trích dẫn vang lên như một khát vọng viết nên sự phong phú nhiều lớp mà không chỉ dựa vào hành động hoặc đối thoại công khai. Nhìn chung, câu trích dẫn phản ánh sự cống hiến của một nghệ sĩ trong việc tạo ra các tác phẩm có chiều sâu sâu sắc, trong đó mọi từ ngữ và chi tiết đều phục vụ một mục đích — tạo ra trải nghiệm phong phú, đa chiều, xứng đáng cho sự khám phá siêng năng. Nó gợi ý rằng việc kể chuyện nên truyền cảm hứng cho sự sáng suốt, gợi lên cảm xúc và mang đến nhiều cơ hội diễn giải, thay vì chỉ mang tính giải trí hoặc gợi lên những phản ứng ở cấp độ bề mặt.