Tôi không muốn trở thành hành khách trong cuộc đời của chính mình.
(I don't want to be a passenger in my own life.)
Câu trích dẫn này thể hiện mong muốn sâu sắc và phổ biến về quyền tự chủ và sự tham gia tích cực vào hành trình của chính chúng ta. Cảm thấy mình như một hành khách trong cuộc đời hàm ý sự từ bỏ quyền kiểm soát, từ bỏ sự lựa chọn, trong đó người ta chỉ đơn giản quan sát dòng chảy của hoàn cảnh mà không định hình hay chỉ đạo chúng. Cụm từ này gợi lên hình ảnh được đưa đi trên con đường do người khác lựa chọn hoặc do các thế lực bên ngoài sai khiến, điều này có thể dẫn đến cảm giác bất lực hoặc mất kết nối với mục đích và sự thỏa mãn của bản thân.
Nắm bắt vai trò của người điều khiển cuộc sống của một người đòi hỏi phải đưa ra những quyết định sáng suốt, đối mặt trực tiếp với những thử thách và hướng sự tồn tại của một người theo hướng các mục tiêu và giá trị cá nhân. Nó phản ánh cam kết về khả năng tự chủ và trao quyền. Câu trích dẫn này cũng đóng vai trò như một lời mời để tự nhận thức - khuyến khích các cá nhân đánh giá xem họ đang thực sự sống có chủ ý hay chỉ phản ứng thụ động với các sự kiện trong cuộc sống.
Hơn nữa, nó nhấn mạnh tầm quan trọng của trách nhiệm giải trình. Khi chúng ta không còn là hành khách nữa, chúng ta thừa nhận rằng chúng ta phải chịu trách nhiệm về nơi mình đến và cách chúng ta phản ứng trước những trở ngại. Tư duy này thúc đẩy khả năng phục hồi, tăng trưởng và kết nối sâu sắc hơn với tiềm năng của chính chúng ta. Đó là lời kêu gọi vượt qua sự tự mãn và nhận ra sức mạnh bên trong chúng ta để ảnh hưởng đến số phận của chúng ta.
Về bản chất, câu trích dẫn này tạo ra tiếng vang như một lời nhắc nhở khẩn cấp về việc tích cực tham gia vào việc định hình câu chuyện cuộc đời của một người, hiện diện trong trải nghiệm của chúng ta và tôn vinh trách nhiệm và sự tự do vốn có khi nắm quyền điều khiển hành trình cuộc đời của một người.