Tôi không có tham vọng cai trị đàn ông; đó là một chức vụ đau đớn và vô ơn.
(I have no ambition to govern men; it is a painful and thankless office.)
Suy ngẫm của Thomas Jefferson về quản trị cho thấy ác cảm của ông đối với gánh nặng quyền lực chính trị. Trong suốt lịch sử, vai trò lãnh đạo thường gắn liền với trách nhiệm, sự hy sinh và thường là thiếu sự nịnh nọt. Lời nói của Jefferson nhấn mạnh sự hiểu biết rằng quyền lực, tuy cần thiết cho trật tự xã hội, nhưng có thể là nguồn gốc gây khó khăn cá nhân và thước đo đức tính thực sự nằm ở sự sẵn sàng phục vụ mà không tìm kiếm lợi ích cá nhân. Tuyên bố cũng gợi ý về sự khiêm tốn và chính trực, nhấn mạnh rằng quản lý không phải là mục tiêu theo đuổi đầy khát vọng của nhiều người, mà là một nghĩa vụ có thể kéo theo sự khó chịu và vô ơn. Quan điểm này mời gọi chúng ta suy ngẫm về bản chất của sự lãnh đạo: nó đòi hỏi lòng vị tha, sự kiên cường và ý thức phục vụ ngoài tham vọng cá nhân. Quản trị tốt đòi hỏi những cá nhân sẵn sàng gánh vác gánh nặng, chấp nhận những lời chỉ trích và luôn cam kết bất chấp những thách thức vốn có trong văn phòng. Lập trường của Jefferson nhắc nhở các nhà lãnh đạo hiện tại và tương lai rằng việc theo đuổi quyền lực thường có thể dẫn đến vỡ mộng, và nhà lãnh đạo lý tưởng là người được thúc đẩy bởi nghĩa vụ phục vụ hơn là tham vọng cá nhân. Hơn nữa, nó gợi lên sự suy ngẫm về tầm quan trọng của việc gắn kết các giá trị của một người với hành động của họ và quan điểm cho rằng việc lãnh đạo vì lợi ích riêng của mình không nên là mục tiêu. Thay vào đó, những người có sự liêm chính thực sự sẽ tiếp cận quản trị với sự khiêm tốn, hiểu được tầm quan trọng của trách nhiệm của họ và nhận ra bản chất thường xuyên bị bạc đãi trong công việc phục vụ của họ. Những lời nói của Jefferson tiếp tục vang vọng như một lời nhắc nhở rằng khả năng lãnh đạo đích thực bắt nguồn từ sự phục vụ và hy sinh chứ không phải ham muốn danh tiếng hay quyền lực.