Tôi sợ hãi hơn là thích thú với trí tuệ nhân tạo - thực ra, có lẽ nỗi sợ hãi và sự quan tâm không cách xa nhau. Mọi thứ có thể trở thành hiện thực trong tâm trí bạn, bạn có thể bị lừa và bạn tin vào những điều mà bình thường bạn sẽ không tin. Một thế giới được vận hành bởi máy tự động dường như không còn hoàn toàn phi thực tế nữa. Nó hơi ớn lạnh.
(I'm more frightened than interested by artificial intelligence - in fact, perhaps fright and interest are not far away from one another. Things can become real in your mind, you can be tricked, and you believe things you wouldn't ordinarily. A world run by automatons doesn't seem completely unrealistic any more. It's a bit chilling.)
Câu trích dẫn khám phá sâu sắc mối quan hệ phức tạp của con người với trí tuệ nhân tạo, nêu bật sự pha trộn giữa nỗi sợ hãi và niềm đam mê thường đi kèm với tiến bộ công nghệ. Sự tò mò bẩm sinh của chúng ta về việc tạo ra những cỗ máy thông minh đi đôi với nỗi lo sợ dai dẳng về khả năng chúng phá vỡ sự hiểu biết của chúng ta về thực tế và khả năng kiểm soát. Khái niệm cho rằng nỗi sợ hãi và lợi ích đan xen cho thấy rằng những gì chúng ta thấy đáng sợ cũng khơi gợi sự tò mò của chúng ta - nó biểu thị ranh giới trong nhận thức hiện tại của chúng ta và sức hấp dẫn của những điều chưa biết. Việc đề cập đến việc mọi thứ trở thành hiện thực trong tâm trí chỉ ra tác động tâm lý mà AI có thể gây ra, làm mờ ranh giới giữa nhận thức và thực tế. Tính dễ bị lừa dối của chúng ta trong không gian kỹ thuật số có thể dẫn đến những hậu quả xã hội đáng kể, từ thông tin sai lệch đến mất niềm tin vào sự tương tác thực sự giữa con người với nhau. Ý tưởng rằng một thế giới được cai trị bởi máy tự động có thể không còn hoàn toàn hư cấu nữa, đặt ra câu hỏi về quyền tự chủ, đạo đức và bản chất của bản sắc con người. Nó nhắc chúng ta xem xét liệu nỗi sợ hãi của chúng ta có bắt nguồn từ việc mất kiểm soát, không thể đoán trước hay có lẽ là do sự xói mòn của sự tiếp xúc giữa con người với nhau trong quá trình ra quyết định. Sự phản ánh này thật lạnh lùng vì nó chạm đến nỗi sợ hãi hiện hữu của chúng ta về sự lỗi thời và tương lai không xác định nơi máy móc có thể vượt qua khả năng của con người. Khi chúng ta tiếp tục phát triển AI, điều quan trọng là phải làm điều đó một cách có trách nhiệm, thừa nhận những nỗi sợ hãi này đồng thời hiểu được những lợi ích to lớn mà công nghệ này có thể mang lại.
---Gemma Whelan---