Tôi không phải là người đấu tranh cho sự thô tục. Tôi viết những gì tôi nghe được, còn những nhân vật tôi viết thì họ nói chuyện như vậy. Đó là cách tôi nói chuyện rất nhiều lần. Vì vậy, tôi không cố gắng thúc đẩy một mục đích xã hội.
(I'm not like a champion of profanity. I write what I hear, and the characters that I write, that's how they talk. That's how I talk a lot of the time. So I'm not trying to advance a social cause.)
Câu trích dẫn nêu bật tầm quan trọng của giọng nói chân thực và tính hiện thực của nhân vật trong cách kể chuyện. Nó nhấn mạnh rằng nghệ thuật phải phản ánh lời nói và hành vi chân thật, thay vì tuân theo lý tưởng hoặc đạo đức xã hội. Cách tiếp cận này có thể dẫn đến những câu chuyện dễ hiểu và hấp dẫn hơn, mặc dù nó có thể xung đột với các tiêu chuẩn thông thường. Nghệ sĩ coi trọng việc trung thực với động lực của cuộc sống thực hơn là thúc đẩy một chương trình nghị sự xã hội cụ thể, nhắc nhở chúng ta rằng sự trung thực và chân thực thường đòi hỏi phải chấp nhận những điểm không hoàn hảo và cách thể hiện thô sơ.