Tôi cố gắng tránh xa bất cứ điều gì đáng sợ và siêu nhiên. Tôi thà không nghĩ về nó còn hơn.
(I try to stay far away from anything creepy and supernatural. I'd rather not think about it.)
Câu nói này phản ánh một tư duy bắt nguồn từ mong muốn hòa bình và tinh thần minh mẫn, chọn cách tránh xa những yếu tố gợi lên sự sợ hãi, khó chịu hoặc những điều chưa biết. Sức hấp dẫn của siêu nhiên thường nằm ở sự bí ẩn và kỳ diệu, nhưng đối với một số người, đặc biệt là những người coi trọng sự ổn định và khả năng dự đoán, việc gặp phải những điều rùng rợn hoặc siêu nhiên có thể khiến họ lo lắng hoặc thậm chí sợ hãi. Bằng cách tránh né những chủ đề hoặc thực thể này một cách rõ ràng, diễn giả ưu tiên sự an toàn về mặt cảm xúc và lý luận hợp lý hơn là sự tò mò hoặc tìm kiếm cảm giác mạnh. Quan điểm này nhấn mạnh xu hướng của con người là tìm kiếm sự thoải mái và quen thuộc trong môi trường xung quanh, tránh xa những thứ phá vỡ cảm giác bình thường của chúng ta. Nó cũng đặt ra câu hỏi về việc ranh giới cá nhân ảnh hưởng như thế nào đến trải nghiệm và nhận thức của chúng ta—những gì chúng ta bỏ qua có thể không phải lúc nào cũng nguy hiểm, nhưng lựa chọn tránh xa sẽ giúp duy trì cảm giác kiểm soát trong một thế giới không thể đoán trước. Chấp nhận hay bác bỏ điều siêu nhiên cũng là sự phản ánh thế giới quan của mỗi cá nhân - cho dù người ta thiên về chủ nghĩa hoài nghi và chủ nghĩa duy lý hay cởi mở với điều huyền bí. Đối với những người thích tránh những điều rùng rợn và siêu nhiên, đây có thể là một cơ chế bảo vệ vô thức để bảo vệ sức khỏe tinh thần, tránh những lo lắng hiện hữu hoặc nỗi sợ hãi về những điều chưa biết. Nhìn chung, câu trích dẫn gói gọn quan điểm bảo vệ đối với tâm lý, nhấn mạnh tầm quan trọng của ranh giới và an ủi những suy nghĩ rằng tốt hơn hết là đừng để những điều đáng lo ngại nhất định xâm nhập vào tâm trí một người.