Tôi, giống như rất nhiều người, luôn bị nỗi sợ hãi điều khiển. Luôn tập trung vào ngọn lửa trên sợi dây, trái ngược với việc sợi dây phát ra từ đâu.
(I've always been, like a lot of people, driven by fear. Always focusing on the fire on the rope, as opposed to what the rope is coming from.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh nỗi sợ hãi thường hướng sự chú ý của chúng ta đến những nguy hiểm hoặc hạn chế trước mắt—ngọn lửa ẩn dụ—hơn là hiểu hoặc giải quyết những nguyên nhân gốc rễ hoặc bối cảnh rộng hơn—chính là sợi dây. Việc tập trung vào các mối đe dọa bề mặt như vậy có thể dẫn đến hành vi phản ứng, làm lu mờ khả năng phán đoán về các vấn đề cơ bản. Nhận ra xu hướng này cho phép chúng ta thay đổi quan điểm của mình, chuyển từ những phản ứng hoảng loạn và ngắn hạn sang thừa nhận sâu sắc hơn về nguồn gốc và giải pháp. Bằng cách đó, chúng ta có thể đưa ra những quyết định sáng suốt hơn và thúc đẩy khả năng phục hồi cao hơn. Đó là lời nhắc nhở chúng ta đừng chỉ bị cuốn vào những cuộc khủng hoảng mang tính biểu tượng mà hãy tìm hiểu sâu hơn về điều gì thực sự duy trì hoặc gây ra những cuộc khủng hoảng đó.