Nếu tôi kể một câu chuyện có thật, tôi sẽ bắt đầu bằng tên của mình.
(If I'm gonna tell a real story, I'm gonna start with my name.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh tầm quan trọng của tính chân thực và bản sắc riêng trong cách kể chuyện. Nó gợi ý rằng trước khi chia sẻ câu chuyện của một người, điều cần thiết là phải xác định người kể chuyện là ai, gắn câu chuyện với sự thật cá nhân của họ. Theo nhiều cách, tên của chúng ta mang lịch sử, kinh nghiệm và danh tính của chúng ta; chúng là thông tin đầu tiên cung cấp bối cảnh cho câu chuyện của chúng ta. Khi ai đó nói rằng họ sẽ bắt đầu bằng tên của mình, điều đó biểu thị sự cam kết về sự trung thực và mong muốn được hiểu ở mức độ chân thành. Nó cũng phản ánh quan niệm rằng những câu chuyện cá nhân của chúng ta gắn liền sâu sắc với con người chúng ta và việc thừa nhận mối liên hệ này sẽ mang lại độ tin cậy và sức mạnh cho câu chuyện. Trong bối cảnh rộng hơn, nguyên tắc này áp dụng trên nhiều lĩnh vực khác nhau—dù là trong nghệ thuật, lời nói hay các mối quan hệ cá nhân—nhấn mạnh rằng những câu chuyện chân thực đều đến từ một địa điểm xác thực. Đối với người kể chuyện, việc tiết lộ danh tính sớm có thể thúc đẩy sự tin tưởng và kết nối với khán giả, đảm bảo rằng thông điệp của họ có tiếng vang sâu sắc hơn. Nhìn chung, câu trích dẫn này nhắc nhở chúng ta rằng danh tính cá nhân là nền tảng cho những câu chuyện của chúng ta và việc nắm bắt con người thật của chúng ta là điều quan trọng khi chia sẻ kinh nghiệm của chúng ta với người khác.