Nếu nó không đến được với người đàn ông tội nghiệp cuối cùng thì hiến pháp của bạn đã sai.
(If it doesn't reach the last poor man, your constitution is wrong.)
Câu trích dẫn này nhấn mạnh tầm quan trọng của tính toàn diện và công bằng xã hội trong khuôn khổ của một quốc gia. Nó gợi ý rằng một hiến pháp hoặc hệ thống quản trị thực sự và hiệu quả nên ưu tiên tiếp cận và nâng cao tinh thần cho những nhóm bị thiệt thòi và thiệt thòi nhất trong xã hội. Một hiến pháp hoặc chính sách không giải quyết được nhu cầu của những người nghèo nhất là có sai sót, vì nó không thể hiện các nguyên tắc công bằng và bình đẳng vốn là nền tảng của một xã hội công bằng.
Ý tưởng đằng sau tuyên bố này rất sâu sắc vì nó chuyển hướng tập trung của chúng ta từ các khía cạnh hời hợt hoặc quan liêu của quản trị sang tác động thực tế của nó đối với cuộc sống của người dân. Nó thách thức các nhà hoạch định chính sách, các nhà lãnh đạo và người dân xem xét liệu luật pháp và chính sách được ban hành có thực sự phục vụ những người cần giúp đỡ nhất hay không. Điều này phù hợp với khái niệm 'không để ai bị bỏ lại phía sau', một nguyên tắc được ủng hộ trong các chương trình nghị sự phát triển toàn cầu, phản ánh niềm tin rằng sức mạnh của một quốc gia được đo lường bằng mức độ hỗ trợ tốt nhất cho các thành viên dễ bị tổn thương nhất của quốc gia đó.
Trên thực tế, câu trích dẫn này kêu gọi xã hội thực hiện các biện pháp như mạng lưới an toàn xã hội hiệu quả, phân phối nguồn lực công bằng, giáo dục và chăm sóc sức khỏe dễ tiếp cận để đảm bảo phúc lợi cho mọi cá nhân, đặc biệt là những người thường bị bỏ qua. Nó kêu gọi sự xem xét nội tâm để đánh giá xem liệu các cấu trúc hiện tại có đủ bao gồm hay vốn đã loại trừ những người bị gạt ra ngoài lề xã hội.
Hơn nữa, quan điểm này thúc đẩy sự đồng cảm, khuyến khích chúng ta nhìn xa hơn những thước đo bề ngoài về tăng trưởng, chẳng hạn như tỷ lệ kinh tế hay sự ổn định chính trị, và thay vào đó tập trung vào những cải thiện hữu hình trong cuộc sống hàng ngày của người dân. Cuối cùng, nó ủng hộ một cách tiếp cận nhân ái trong quản trị, một lời nhắc nhở rằng chủ quyền và tính pháp lý thực sự chỉ có ý nghĩa khi chúng mang lại lợi ích thực sự cho tất cả mọi người, kể cả những người kém may mắn nhất.
Câu trích dẫn này vẫn phù hợp giữa các nền văn hóa và thời kỳ vì sự chênh lệch và bất bình đẳng vẫn tồn tại trên toàn thế giới, thách thức tính toàn vẹn của các khế ước xã hội và những lời hứa trong hiến pháp của chúng ta. Xem xét lại nguyên tắc này đảm bảo rằng công lý vẫn là trung tâm của sự phát triển xã hội.