Giá mà tôi có chút dầu mỡ thì tôi có thể sửa được một loại đèn nào đó, Mẹ nghĩ. Hồi tôi còn là một cô gái, chúng tôi đã không thiếu ánh sáng trước khi người ta biết đến loại dầu hỏa mới lạ này. Bố nói vậy đó. Thời buổi này tiến bộ quá. Mọi thứ đã thay đổi quá nhanh. Đường sắt, điện báo, dầu hỏa và bếp than - chúng là những thứ tốt nên có, nhưng vấn đề là mọi người lại phải phụ thuộc vào chúng.
(If only I had some grease I could fix some kind of a light, Ma considered. We didn't lack for light when I was a girl before this newfangled kerosene was ever heard of.That's so, said Pa. These times are too progressive. Everything has changed too fast. Railroads and telegraph and kerosene and coal stoves--they're good things to have, but the trouble is, folks get to depend on 'em.)
Trong đoạn trích từ "Mùa đông dài" của Laura Ingalls Wilder, Ma phản ánh về quá khứ giản dị của cô khi ánh sáng dồi dào và dễ dàng tiếp cận. Cô bày tỏ mong muốn dầu mỡ để tạo ra nguồn sáng, biểu thị cảm giác hoài niệm và khao khát lối sống xưa cũ trước khi những phát minh hiện đại như dầu hỏa trở nên phổ biến. Niềm khao khát này cho thấy mối liên hệ sâu sắc hơn với cội nguồn của cô và những tiện nghi cơ bản từng được coi là đương nhiên.
Pa đồng ý với quan điểm của Ma, thừa nhận những thay đổi nhanh chóng trong xã hội do những tiến bộ công nghệ như đường sắt và điện báo mang lại. Trong khi thừa nhận lợi ích của những đổi mới này, ông cũng chỉ ra những mặt hạn chế, nhấn mạnh việc mọi người đã trở nên quá phụ thuộc vào chúng như thế nào. Cuộc đối thoại này nêu bật sự căng thẳng giữa tiến bộ và truyền thống, phản ánh một chủ đề chung trong văn học đặt câu hỏi liệu những tiến bộ có thực sự nâng cao cuộc sống hay tạo ra những hình thức phụ thuộc mới hay không.