Nếu bạn yêu cầu con bạn tập thể dục thì tốt nhất bạn cũng nên làm điều đó. Thực hành những gì bạn giảng.
(If you're asking your kids to exercise, then you better do it, too. Practice what you preach.)
Câu trích dẫn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc làm gương, đặc biệt là khi dạy các giá trị hoặc thói quen cho người khác, đặc biệt là trẻ em. Nó gợi ý rằng cha mẹ và người giám hộ nên thể hiện những hành vi và kỷ luật mà họ mong muốn thấy ở con mình, nếu không lời nói của họ sẽ mất uy tín. Khi người lớn thể hiện cam kết hướng tới cuộc sống lành mạnh thông qua hành động của mình, họ sẽ có nhiều khả năng thúc đẩy con cái mình làm theo. Nguyên tắc này vượt ra ngoài việc tập thể dục; nó áp dụng cho tính chính trực, lòng tốt, đạo đức làm việc và các đức tính khác. Trẻ em là những người quan sát nhạy bén và thường bắt chước những hành vi chúng thấy ở nhà - dù tốt hay xấu. Nếu cha mẹ đòi hỏi sự trung thực nhưng thường xuyên lừa dối, con cái có thể sẽ làm theo khuôn mẫu tương tự. Ngược lại, việc mô hình hóa các hành vi mong muốn sẽ tạo ra một môi trường nhất quán thúc đẩy sự phát triển và học hỏi. Nó cũng dạy trách nhiệm giải trình; thừa nhận rằng hành động có ý nghĩa hơn lời nói thể hiện sự trung thực và trưởng thành. Thực hành những gì mình thuyết giảng sẽ xây dựng niềm tin và sự tôn trọng trong mối quan hệ gia đình và hơn thế nữa. Đó là một lời nhắc nhở rằng ảnh hưởng thực sự đến từ những tấm gương sống chứ không phải chỉ là sự hướng dẫn đơn thuần. Bằng cách thể hiện những nguyên tắc mà họ muốn trẻ học, người lớn không chỉ giảng dạy hiệu quả hơn mà còn phát triển tính chính trực của chính mình. Cuối cùng, câu trích dẫn nhấn mạnh rằng khả năng lãnh đạo bắt đầu bằng sự tự nhận thức và kỷ luật tự giác, nhắc nhở chúng ta rằng hành động thường có ý nghĩa hơn lời nói và chúng ta chịu trách nhiệm hình thành hành vi của thế hệ tiếp theo thông qua hành vi của chính mình.