Ở trường trung học, tôi bắt đầu nghiên cứu phim ảnh và không có phản ứng gì về mặt cảm xúc với chúng.
(In high school, I started studying movies and not reacting to them emotionally.)
-Mike Flanagan
Câu trích dẫn này nhấn mạnh sự thay đổi từ sự gắn kết thuần túy về mặt cảm xúc sang sự đánh giá mang tính phân tích hoặc mang tính học thuật hơn đối với phim. Nó gợi ý rằng khi một người nghiên cứu phim về mặt học thuật, có lẽ chú ý đến kỹ thuật, biểu tượng và cơ chế kể chuyện, thì tính tự phát về mặt cảm xúc có thể giảm đi. Mặc dù sự tách biệt này có thể nâng cao hiểu biết phê bình, nhưng nó cũng có thể có nguy cơ làm giảm trải nghiệm nội tạng vốn khiến điện ảnh trở nên có sức ảnh hưởng lớn. Việc tìm kiếm sự cân bằng giữa sự đánh giá cao về mặt phân tích và kết nối cảm xúc có thể làm phong phú thêm cách chúng ta trải nghiệm nghệ thuật mà không làm mất đi tác động thô sơ khiến nó gây được tiếng vang sâu sắc.