Về lý thuyết, những vật kỷ niệm này phục vụ để mang lại khoảnh khắc. Trong thực tế, họ chỉ phục vụ để làm rõ làm thế nào tôi đánh giá cao khoảnh khắc khi nó ở đây. Làm thế nào tôi đánh giá cao khoảnh khắc khi nó ở đây là một thứ khác mà tôi không bao giờ có đủ khả năng để xem.
(In theory these mementos serve to bring back the moment. In fact they serve only to make clear how inadequately I appreciated the moment when it was here. How inadequately I appreciated the moment when it was here is something else I could never afford to see.)
Trong "Đêm xanh" của Joan Didion, tác giả phản ánh về bản chất của ký ức và vật kỷ niệm. Cô ấy gợi ý rằng trong khi những đối tượng này có ý định gợi lên những hồi ức sống động về những trải nghiệm trong quá khứ, chúng thường làm nổi bật mức độ chúng tôi đánh giá cao những khoảnh khắc đó khi chúng xảy ra. Nhận thức này cho thấy một cảm giác mất mát sâu sắc hơn, vì nó phơi bày khoảng cách giữa sự hiểu biết hiện tại của chúng tôi và sự đánh giá cao trong quá khứ của chúng tôi.
Didion nhấn mạnh sự tương phản đau đớn giữa ký ức và trải nghiệm sống, ngụ ý rằng việc chúng ta không có khả năng đánh giá cao những khoảnh khắc quan trọng tại thời điểm đó làm tăng thêm nỗi buồn về sự ra đi của họ. Tình cảm nhấn mạnh một cuộc đấu tranh phổ quát: nhận ra bản chất thoáng qua của cuộc sống và sự hối tiếc thường đi kèm với nhận thức muộn màng.