Câu trích dẫn từ "The Harafish" của Naguib Mahfouz phản ánh về sự khó chịu sâu sắc xuất phát từ sự chờ đợi kéo dài. Nó nhấn mạnh làm thế nào một sự chờ đợi ngắn gọn có thể cảm thấy gánh nặng, gợi ý về ý tưởng rằng nếu cuộc sống bị giảm xuống còn vô tận, nó sẽ trở thành một nguồn gốc của sự trống rỗng và tuyệt vọng. Tình cảm này thu hút sự chú ý đến trải nghiệm của con người về khao khát và cuộc đấu tranh để tìm ra ý nghĩa khi phải đối mặt với sự trì trệ.
Các từ của Mahfouz cộng hưởng với khái niệm về thời gian và sự tồn tại, cho thấy rằng trong khi chờ đợi có thể ngắn gọn, một sự tồn tại được xác định chỉ bởi dự đoán có thể dẫn đến cảm giác vô ích. Câu nói kích thích nghĩ về cách mọi người đối phó với những giai đoạn không hoạt động và sự cần thiết của mục đích trong cuộc sống. Chân dung này khuyến khích độc giả suy ngẫm về mối quan hệ của họ với thời gian và tầm quan trọng của việc sống hoàn toàn thay vì chỉ đơn thuần là những giai đoạn chờ đợi.