Cuộc sống thật buồn. Bạn biết đấy, mọi người rồi sẽ qua đi, và bạn biết rằng một ngày nào đó bạn sẽ vượt qua.
(Life is sad. People, you know, are going to pass, and you know that you will one day.)
Câu trích dẫn này ghi lại thực tế buồn vui lẫn lộn và không thể tránh khỏi về sự tồn tại của con người - bản chất nhất thời của cuộc sống và các mối quan hệ. Nó nói lên một sự thật có thể khiến bạn khó chịu nhưng không thể phủ nhận có ý nghĩa quan trọng: mất mát là một phần nội tại của cuộc sống. Nhận thức được rằng những người chúng ta quan tâm cuối cùng sẽ qua đời và thời gian của chúng ta là có hạn, điều này đòi hỏi sự suy ngẫm sâu sắc về cách chúng ta chọn sống cuộc sống của mình. Có một nỗi buồn trong sự nhận biết này, một nỗi u sầu gắn liền với sự vô thường của niềm vui, tình yêu và tình bạn. Tuy nhiên, nó cũng khuyến khích chúng ta trân trọng những khoảnh khắc chúng ta có, trân trọng những kết nối mà chúng ta xây dựng và gắn kết một cách có ý nghĩa với những người xung quanh. Đối mặt với cái chết bằng sự cởi mở có thể nuôi dưỡng sự trân trọng và chiều sâu hơn trong những trải nghiệm hàng ngày, nhắc nhở chúng ta rằng sự mong manh của cuộc sống cũng là điều khiến nó trở nên quý giá. Nhận thức này có thể thúc đẩy chúng ta sống với sự đồng cảm, lòng tốt và sự hiện diện, ngay cả khi chúng ta vật lộn với nỗi buồn mà cuộc sống vô thường mang lại. Cuối cùng, đó là lời kêu gọi chấp nhận vòng quay của cuộc sống một cách duyên dáng đồng thời đón nhận tình yêu và vẻ đẹp mà nó cho phép.